Chia sẻ của một ông bố trẻ về sự tắc trách quá mức của một bác sỹ sản

Thảo luận trong 'Đời sống - Thời cuộc' bắt đầu bởi Cani Family, 22/1/14.

  1. Cani Family

    Cani Family New Member

    Chúng tôi biết rằng bác sỹ là nghề rất cao quý và đầy áp lực nên đôi khi không tránh khỏi những lúc sai sót. Chúng tôi chia sẻ câu chuyện này chỉ với mong muốn cộng đồng bác sỹ hãy để tâm hơn và trách nhiệm hơn vì tương lai con em chúng ta.

    Nhatkybe.vn xin chia sẻ với các bạn về câu chuyện của bố Nhật Minh khi lần đầu chứng kiến ca đỡ đẻ khó quên của vợ mình dưới bàn tay tắc trách của một vị bác sỹ sản.

    "Đã mấy hôm sau khi vợ con xuất viện, bữa nay mình mới bình tâm ngồi kể lại chuyện này, mong rằng các bạn và người nhà nếu có vào khám hoặc sinh đẻ ở viện Phụ sản Hà Nội thì hãy lưu ý. Câu chuyện nhà mình thật 100% thế này:

    Ngày 15/9 vừa qua, vợ mình nhập viện sinh con tại khoa D3 (khoa dịch vụ), có chỉ định chọn bác sỹ TMP đỡ đẻ vì nghe bạn bè giới thiệu là trẻ và nhiệt tình, và trước đó 2-3 tuần có khám vài lần của vị này. Đến khoảng 17h30 cùng ngày, sản phụ đã mở hết 10 phân tròn vành và được bấm ối nằm trên bàn đẻ, nhưng người nhà vẫn loạn cả lên vì đi tìm bác sỹ, khi vị này cứ đến ngó qua loa được 1-2 phút lại bỏ đi, chả biết bận bịu gì. Sau 2-3 lần gọi, đến lúc sản phụ đã sắp kiệt sức vì phải tự rặn đẻ (phải thở oxy), bác sỹ này mới đến chuẩn bị đồ nghề đỡ đẻ. Lúc này, tử cung và cửa mình sản phụ đã mở hết nhưng vẫn bị rạch.

    Con ra đời lúc 18h30, có bướu huyết thanh to trên đầu vì mẹ rặn không đúng cách, và phải tiêm ngay kháng sinh vì bị nuốt phải ối đục (nước ối rất đục, con đã ỉa phân xu mà mấy lần khám, siêu âm bác sỹ này vẫn bảo bình thường!). Khổ thân con mấy ngày sau đó vừa thiếu sữa mẹ vừa phải tiêm kháng sinh. Nhưng đây mới là phần đầu câu chuyện.

    Từ 18h30 đến 21h15 mới là khoảng thời gian kinh khủng nhất mà sản phụ và người nhà phải chịu đựng. Đến lúc khâu vết rạch, bác sỹ P sau hơn 2 giờ hì hụi vẫn chưa khâu được, vứt kéo lắc đầu, phán rằng sản phụ này bị viêm nhiễm quá nặng (vậy mà bao nhiêu bác sỹ giỏi như Hùng Vỹ, Ngọc Đính... khám trước đó không phát hiện ra ?!?), nên khâu đến đâu thịt da tơi mủn như cắt bánh chưng tới đó.

    Quang cảnh lúc ấy thật lộn xộn hãi hùng: sản phụ với phần tầng sinh môn nát be bét, tử cung rách lởm chởm máu ra nhiều nên nằm thở oxy tím tái; y tá loăng quăng gọi mãi mới được 1-2 cô đến trợ giúp, lúc thiếu chỉ, lúc thiếu băng, bác sỹ bó tay quát loạn cả lên. Cuối cùng, vẻ thấm mệt và ngao ngán, anh ta bảo sẽ dùng phương án mạo hiểm trước khi phải đưa xuống phòng mổ cấp cứu, đó là nhét một mớ gạc vào trong tử cung của sản phụ để cầm máu.

    Sau này nhà mình được một bác sỹ khác giải thích: do sản phụ rặn quá sức và không đúng cách (lúc cần thì bác sỹ không hướng dẫn) nên bị xung huyết phù nề tầng sinh môn chứ không phải do viêm nhiễm gì! Với những ca như thế bác sỹ giỏi hoàn toàn có thể xử lý khâu an toàn được. Điều này khẳng định trình độ chuyên môn của bác sỹ P quá kém. Hơn nữa, điều gia đình bức xúc là thái độ y đức của vị này.

    Sau hôm đỡ đẻ, phải 2 ngày sau vị này mới đến rút hết hàng mét gạc trong bụng sản phụ ra, mặc dù các bác sỹ có kinh nghiệm khác khuyên không được đặt quá 8h bên trong vì sợ nhiễm trùng, anh ta vẫn bỏ ngoài tai. Khi vợ mình kêu đau, anh ta đã nhẫn tâm hất hàm hỏi "thế giờ cô thích gì?" một cách rất chợ búa, đầy thách thức.

    Vụ việc đã được gia đình phản ánh trực tiếp tới Giám đốc bệnh viện PSHN. Tuy nhiên, chắc do chế độ "bảo vệ cán bộ" nên phần thiệt thòi luôn dành cho dân đen thấp cổ bé họng. Mẹ con sản phụ thì sau 6 ngày nằm theo dõi, họ đã cho xuất viện, nhưng bác sỹ chỉ khám qua loa và kê đơn toàn thuốc bổ + lợi sữa, mà ko hề kê thêm viên kháng sinh nào, mặc dù nguy cơ viêm nhiễm bên trong của sản phụ rất cao.

    Mình đã nghe nhiều về thái độ y đức, nhưng lần này thực sự trải qua với người nhà mình, cảm giác thật bàng hoàng, chua xót, phẫn uất...

    Mong các gia đình khác không giống nhà mình, trót trao lầm niềm tin cho kẻ bất tài vô tâm!"

    Bố Nhật Minh


    Một số bạn băn khoăn tính xác thực của câu chuyện thì có thể đến PSHN, hỏi bệnh án của sản phụ số 246.92, nằm tại phòng 328 nhà D3 từ ngày 15-20/9/2013. Những từ ngữ chuyên môn y khoa thì bố cháu nghe Bs nói nên cũng nắm được. Và hơn 3h vượt cạn cùng vợ trong phòng đẻ là quãng thời gian kinh khủng để mình hiểu sinh mạng con người quá bé nhỏ, bèo bọt. Vợ mình sau có nói lại là lúc ấy gần như hôn mê ko còn biết gì nữa (mình nắm tay thấy lạnh ngắt) nhưng vẫn nghe tiếng chồng động viên "vợ ơi thở đi" nên chỉ thở theo quán tính. Không hiểu hôm ấy bố cháu mà không được vào thì cơ sự rồi sẽ đến đâu?

    Xem bài viết mới nhất cùng chủ đề:

Chia sẻ trang này